Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2009

March 12, 2009




Anh nghe điện thoại có vẻ rất hờ hững .Thôi vậy. Đôi khi tự hỏi có phải mình rất phiền phức không – Uhm, đúng rồi anh còn bận rộn với cuộc sống của riêng anh. Đâu thể dành thời gian cho con người mà ko ai cần đến, ko 1 người bạn. Một người quá bận rộn thời gian ngủ còn ko có, còn1 người sống quá nhàn rỗi, sống không mục đích, vô nghĩa ...

Tắt điện thoại - quyết định đi cho rồi

Mưa phùn … sương … lạnh …- sao mình ghét thời tiết này thế, vừa lạnh , vừa bẩn - ngồi thu lu co chân lên ghế trong quán … thấy bơ vơ quá dù là 2 mình

…. Abroad lững thững bước vào

Goths : em không biết là anh cũng đi

Bụi : nếu nó đi thì mày ở nhà ah

Goths : chắc thế

Abroad : … cười nhẹ

....

Nửa đêm qua

Goths : alo

Abroad : … im lặng

Goths : alo

Abroad : chỉ là anh thấy cô đơn

Goths :sao thế

Abroad : nghe cùng anh bài hát này được không ?

Goths : không, khuya lắm rồi

Abroad : xin lỗi em

...

3 người ngồi im lìm, lặng thinh

Bụng mình thì sôi ọc ọc, ngày gì toàn cafe là cafe ..

Mệt quá

Thích ngồi quán cafe 1 mình yên tinh nhưng im lìm và nặng nề thế này thật khổ quá nhưng nếu không đi thì không biết làm gì khi ở nhà 1 mình

….

Tin nhắn – ta nên đặt tên cho tình yêu này là sao nhỉ – “ yêu thương âm thầm và lặng lẽ – đôi khi lặng lẽ quá – quá tới mức tựa như là không tồn tại “

1 nhận xét:

  1. em ở đó mà linh tinh đi nha.tự mình suy nghĩ. tự mình nhảm. coi chừng anh đó. hứ !

    Trả lờiXóa