Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Daisy ...




Bc tranh hoa cúc

Tôi đã 25 tuổi rồi mà vẫn chỉ có một mình, sống cùng ông ở Amsterdam, tôi luôn tự hỏi có phải tôi đang chờ đợi tình yêu của mình không? Trời lại mưa rồi, nhưng tôi thì lại không thích mang theo dù, ông tôi đã từng nói rằng "Hye-Young à, đừng lo lắng, mưa rồi thì sẽ dứt, ánh hào quang của nữ hoàng mưa sẽ toả rạng. Một ngày nào đó con sẽ tìm thấy người đàn ông lý tưởng của mình". Dù vậy nhưng ông lại cứ than phiền rằng tôi chỉ biết vẽ, ở gần bên đống tranh và người thì toàn mùi màu vẽ nên ko có chàng trai nào để ý đến tôi. Biết làm sao được, từ thứ 2 đến thứ 6 tôi làm việc tại tiệm đồ cổ của ông, thứ 7 và chủ nhật thì lại trở thành 1 họa sĩ đường phố, tôi làm gì còn thời gian để gặp gỡ ai. Hơn nữa, ước mơ của tôi là được mở một cuộc triển lãm tranh mà. Để chuẩn bị cho cuộc triển lãm tranh này, suốt mùa hè tôi đã trở lại vùng quê với ông.

Tôi rất thích hoa cúc vì hoa cúc thật nhỏ bé, giống như tôi và tôi luôn muốn vẽ thật nhiều hoa cúc cho buổi triển lãm của mình. Bên bờ kia của một con sông, có một cánh đồng hoa cúc rất đẹp, tôi rất muốn qua đó để vẽ nhưng cây cầu bắc qua sông quả thật đáng sợ. Nó chỉ là một khúc cây tròn, tuy chỉ chừng vài mét nhưng thật sự rất khó đi. Có một lần tôi đã thử liều đi qua và đã bị té xuống sông, rơi mất luôn cả giỏ xách.

Từ đó trở đi, bên kia sông đối với tôi trở nên xa lạ. Ít lâu sau tôi trở lại đó và thật kỳ lạ, có một cây cầu nhỏ bắc ngang qua sông, cây cầu rất đơn sơ nhưng đối với tôi nó rất đẹp, bất ngờ hơn nữa là giỏ xách mà tôi bị mất đã được người nào đó nhặt lại và treo trên cầu. Có ai đó đã giúp tôi. Tôi tự nhủ rằng tôi sẽ tặng cho người đó bức tranh hoa cúc đầu tiên. Tôi treo bức tranh ngay cây cầu và ngày hôm sau trở lại thì đã có ai đó lấy nó đi. Tôi trở về thành phố ngay sau khi hoàn thành xong những bức tranh của mình. Một tuần sau đó, ngày nào cũng có người tặng hoa cúc cho tôi và để lại lời nhắn rằng: Hãy để tình yêu trong tim mình. Tôi không biết người đó là ai, tôi cố tưởng tượng ra người ấy qua khung cửa sổ nhưng tất cả hình ảnh chỉ là một cái bóng. Ban đầu, tôi nghĩ mọi chuyện chỉ là tình cờ nhưng thật sự không phải vậy. Tôi biết tôi đã yêu người ấy, người tặng hoa cúc.


Nhn lm

Tôi nhớ lần đầu tiên tôi gặp anh trên đường phố nơi tôi vẽ tranh. Đúng 4h15. Anh đứng trước mặt tôi, tay cầm một chậu hoa cúc, anh cười với tôi và nhờ tôi vẽ tranh cho anh. Có phải là anh không? Tôi bối rối lắm, tôi cố nghĩ rằng tôi hiểu về anh, về cuộc sống của anh. Tôi tin rằng đây là bức vẽ đẹp nhất của tôi, tôi tin rằng anh chính là người dành cho tôi. Tôi vẽ anh, anh đang nhìn tôi nhưng thật sự lại đang tập trung vào những truyện xảy ra sau lưng tôi, tôi biết là như vậy.

Bức tranh chưa vẽ xong thì anh đã vội đi và hứa là ngày mai sẽ quay lại. Và anh quay lại thật, đúng 4h15, tôi đã nói dối rằng bức tranh hôm qua bị cafe đổ vào nên phải vẽ lại bức khác, tôi chỉ muốn có thời gian để ở bên cạnh anh. Lần này anh vẫn cứ tập trung vào những chuyện sau lưng tôi, vì thế bàn tay đầy bột than của tôi đã để lại một vệt đen trên mặt anh. Anh ngờ nghệch vì không biết vì sao tôi lại cười, lần này chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Tôi đã rất lúng túng khi để lộ ra rằng thật ra tôi có thể vẽ bức tranh này nhanh hơn nhưng chỉ vì tôi cố kéo dài thêm thời gian. Lần thứ 3 anh hẹn tôi vẽ tranh sơn dầu cho anh nhưng ngay khi anh sắp đến thì trời mưa, tôi chờ mãi không thấy anh đến. Tôi đoán anh là 1 bác sĩ, có lẽ đâu đó có tai nạn nên anh không thể đến được, tôi tự nhủ là như vậy vì tôi có biết gì về anh đâu nhưng tôi tin hôm sau anh lại đến.

Có một lần anh xuất hiện trước cửa nhà tôi cùng với 1 chậu hoa cúc, tôi và anh bắt đầu thân thiết với nhau hơn, dường như những bông hoa cúc đã gắn kết chúng tôi với nhau. Tôi kể cho anh nghe về câu chuyện hoa cúc, tôi nói rằng đã hơn 1 tuần người tặng hoa không đến nữa, phải chăng người ấy cảm thấy không cần thiết nữa? Chuyện tình yêu chúng tôi bắt đầu, rõ ràng việc chúng tôi gặp nhau không phải tình cờ.

K cp tình yêu

Tôi tên Jeong-woo, một cảnh sát chống tội phạm quốc tế, chuyên điều tra các băng đảng người châu Á. Hôm đó tôi đang có 2 đối tượng để theo dõi, tôi đứng ngay tiệm hoa để coi tình hình và thuận tay mua một chậu hoa cúc, tôi nhận ra rằng từ vị trí của một cô gái đang ngồi vẽ tranh, tôi có thể quan sát bọn chúng dễ dàng. Tôi lại gần cô ấy, nhờ cô ấy vẽ tranh, rồi cô ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn chậu hoa cúc trên tay tôi, tôi thấy cô ấy hơi bối rối nhưng không để tâm lắm vì tôi đang bận. Cô ấy chưa vẽ xong thì tôi đã vội đi, tôi phải theo dõi 2 tên tội phạm và tôi hứa sẽ quay lại. Cô ấy nhìn theo tôi, ánh mắt đấy làm tim tôi khẽ rung lên, tôi nghĩ nếu không vì công việc và vì ánh mắt ấy, tôi nhất định sẽ ở lại. Có một hôm trời mưa, tôi hứa sẽ đến để cô ấy vẽ sơn dầu cho tôi, hôm ấy mưa to lắm, thật không khó để thấy cô ấy đang trú mưa nhưng tôi lại tốn nhiều thời gian để nhìn cô ấy. Cô ấy đẹp, tôi biết cô ấy đang chờ tôi, cô ấy đã yêu tôi rồi. Và thật tệ hại, tôi cũng bắt đầu yêu cô ấy.

Lần sau đó, tôi mang theo chậu hoa cúc đến tiệm của để tìm cô ấy, tôi thấy một khung hình cổ trong đó có hình cô ấy, rất đẹp. Tôi nói muốn mua nó nhưng cô ấy nói là tặng cho tôi, thế nên tôi đã đem món kim chi tôi tự làm để trao đổi. Khoảng cách giữa 2 chúng tôi dần dần được rút ngắn lại, cô ấy mời tôi đến nhà cô ấy chơi, cô ấy ở riêng chứ không ở cùng ông mình. Ở đó tôi thấy có rất nhiều tranh, đặc biệt là tranh hoa cúc, tôi còn phát hiện ra bức tranh cô ấy vẽ tôi mà lần trước cô ấy nói là bị cafe đổ vào, bộ dạng lúng túng của cô ấy thật đáng yêu

Cô ấy kể cho tôi nghe về người thường tặng hoa cúc cho cô ấy, cô ấy nói với tôi đã hơn 1 tuần người tặng hoa không đến, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đã đợi chờ rất lâu rồi, cô ấy đang hạnh phúc. Tôi đã yêu cô ấy thật rồi. Tôi càng không thể nói với cô ấy rằng tôi ko phải người đó. Câu chuyện của chúng tôi ko giống như các bạn đã nghĩ, nó là bí mật. Tôi luôn tự hỏi nếu cô ấy biết rằng tôi không phải là người cô ấy luôn chờ đợi thì cô ấy còn yêu tôi không? Tôi không muốn mất cô ấy nhưng tôi không thể bảo vệ được cô ấy, cô ấy bị thương ngay khi ở bên cạnh tôi, có ai đó đã nổ súng, cô ấy bị bắn trúng, ngay cổ họng. Cô ấy bị mất giọng nói, còn tôi thì mất cô ấy.


S tht về chuyn tình bí mt

Gặp cô ấy lần đầu tiên là lúc tôi làm sát thủ được 2 ngày. Cả người tôi đầy mùi thuốc súng và có lẽ linh hồn tôi cũng thế. Một người trở về từ chiến tranh đã nói rằng bùn có thể làm mất đi mùi thuốc súng, những bông hoa mọc lên từ bùn đất sẽ toả hương thơm. Tôi bắt đầu trồng hoa, hy vọng có thể làm thay đổi con người tôi, dù chỉ là tạm thời thôi. Nhưng không phải loại hoa nào cũng khiến tôi quên đi thứ mùi đó, khi hoa tulip đen đến là lúc tôi có việc phải làm.

Tôi sống ở một vùng quê, nơi thiên nhiên thoáng đãng và có rất nhiều hoa cúc. Có một hôm tôi nhìn thấy một cô gái bị té từ trên cầu xuống sông, cây cầu đó vốn rất khó đi mà, tôi chạy lại chỉ kịp vớt cái giỏ xách của cô ấy lên, cô ấy đã đi rồi. Tôi lúc đó giống như một đứa trẻ cũng muốn chơi đùa, muốn làm cho cô ấy vui. Tôi cùng mọi người làm xong cây cầu và khi cô ấy đến, tôi đã treo giỏ xách ở đó để trả lại cho cô ấy. Cô ấy vui, nhìn thấy nụ cười của cô ấy, những đám mây u ám trong cuộc đời tôi dường như tan biến hẳn. Từ lần đó ngày nào cô ấy cũng đến đây vẽ, tôi trở nên tham lam từ lúc nào không biết, tôi muốn ngày nào tôi cũng được nhìn thấy cô ấy, tôi muốn nhìn thấy mặt trời trong đêm tối. Khi cô ấy tặng cho "người làm cây cầu" bức vẽ hoa cúc thì không thấy cô ấy quay lại, thật khó để tôi tìm thấy cô ấy. Nhưng tôi chẳng có lí do gì để gặp cô ấy, thế nên ngày nào tôi cũng tặng hoa cho cô ấy, những bông cúc dại!

Tôi thuê một căn nhà đối diện với con đường cô ấy thường ngồi vẽ tranh, tôi đã đi theo cô ấy từ sau lần giết người đầu tiên. Trên thế giới này, nguyên tắc của việc quan sát là phải giữ bí mật, giữ bí mật tức là dối trá, những lời dối trá này sẽ bắt đầu lời dối trá khác, bí mật là dối trá. Vì cô ấy, tôi bắt đầu tìm hiểu về hội hoạ, tôi muốn tìm hiểu thế giới của cô ấy, hy vọng một ngày nào đó có thể nói chuyện với cô ấy dù ngày ấy còn rất xa. Tôi thấy mình càng lúc càng tham lam, tôi làm sao đủ tư cách đối diện với cô ấy, tôi sẽ làm nhơ bẩn tâm hồn trong sáng của cô ấy mất thôi. Tôi chỉ có thể quan sát cô ấy từ xa, mỉm cười với cô ấy, mời cô ấy uống cafe, vẫy tay chào tạm biệt, ... tất cả đều trong im lặng, khoảng cách giữa chúng tôi vốn rất xa


Sao em ko nhn ra tôi

Cuối cùng thì người thay thế tôi cũng xuất hiện, như vậy chẳng phải rất tốt sao, đây không phải là kết cục vẹn tròn sao, nhưng sao bỗng chốc tôi lại thấy thất vọng, tôi đang thiếu thốn điều gì? Tôi vốn nghĩ gã ấy cũng ma quỷ như tôi nhưng không phải, hắn là một người hoàn toàn không giống tôi. Hắn là một cảnh sát, một cảnh sát chuyên bắt những kẻ như tôi, chỉ có hắn mới có thể ở bên cạnh cô ấy, tôi phải đi thôi. Hôm đó tôi không biết cảnh sát muốn tấn công ai nhưng vì bảo vệ cô ấy tôi đã nổ súng. Trong cảnh hỗn loạn giữa cảnh sát, bọn tội phạm, và một tên sát thủ - là tôi, cô ấy bị trúng đạn, tôi không thể bảo vệ được cô ấy.

tôi là người rất nguyên tắc vì thế tôi mới có thể sống được đến ngày hôm nay. Nhưng tôi đang phá vỡ nguyên tắc của mình, không biết dũng khí của tôi từ đâu, tôi đã đến gần cô ấy, đền gần hơn để cảm nhận mùi hương hoa cúc, mùi màu vẽ, mùi sơn dầu, mùi dầu vẽ thật ấm cúng. Tôi biết cô ấy không hề nhận ra tôi, trong lòng cô ấy đang chờ đợi người kia, cô ấy vẽ tôi nhưng lại vẽ ra một người khác, cô ấy thường hay khóc, khóc rất nhiều. Tôi không muốn chiếm đoạt cũng không muốn tranh giành, tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô ấy, muốn bảo vệ thiên sứ của lòng tôi, như vậy là đủ rồi. Tôi không bao giờ dám nghĩ rằng những điều tốt lành sẽ đến với tôi nhưng cô ấy đã cho tôi nhiều thứ, tôi mong những ngày ấy sẽ đến với tôi, muôn đời....

Tôi không trách em đâu

Tôi cám ơn em, cám ơn em đã để tôi ở gần bên em, tôi sẽ luôn nhớ mãi những thời khắc ở bên em. Vì tôi em ấy đã mất đi giọng nói, mất đi người em yêu, tôi đã không th bo v được anh ta, không th mang anh ta đến bui trin lãm tranh ca em. Tôi chết là s trng pht xng đáng nhưng còn em, em phi sng, em không th chết vì li lm ca tôi. Đáng l ngay t đu tôi không được đến gn em, tôi đã nghĩ rng tôi có th bo v em nhưng tôi quên rng người em cn không phi là tôi, mùi súng đạn trên người làm sao bảo vệ được ai chứ, nó ch càng làm hi em hơn thôi. Tôi ch bun vì không th đưc gp em trên thiên đưng, nơi đó không dành cho tôi. Em nói rng em xin li, em xin li vì đã không nhn ra tôi. Tôi không trách em đâu, thiên thần bé nhỏ của tôi…

2 nhận xét:

  1. Úi póc cái tem.May thật.Em từng đọc qua câu chuyện này,rất hay,rất ý nghĩa.♥♥♥

    Trả lờiXóa
  2. em có biết vẽ ko xã?để cho chắc ăn. khi nào muốn vẽ thì đứng trước ah mà vẽ. ko thì cầm hình anh ra. nhìn vào mà vẽ. đừng vẽ lung tung hé. hè hè . mà quên nữa. em thích chụp hình chớ đâu thích vẽ. hí hí hí

    Trả lờiXóa