Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

Không như là mơ




Dòng đời trôi cuồn cuộn theo tháng ngày
nơi bãi bờ còn gọi dấu chân xưa
Nghe âm vang như lời của những mối tình
Trong tim tôi thì thầm bao nỗi nhớ

Rồi mùa đông trở lại trong lá cành,
nơi góc vườn chợt rụng đoá hoa xưa
Nơi em qua rung động làn gió mơ hồ,
trên tay tôi còn lại một cánh hồng

Tôi vẫn hát dù kỷ niệm đã phai nhòa, lá vẫn rơi nỗi thăng trầm vẫn thế
Tôi vẫn hát dù cuộc tình đã tan rồi, một lần thôi sông trôi đi mãi mãi
Về đâu gió hỡi...

Mãnh vườn xưa chỉ còn rơi lá vàng, nơi lối mòn ngập ngừng dấu chân em
Cho tôi mơ tìm lại về chốn êm đềm
Cho tôi mơ một bàn tay ấm mềm

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

2h09' AM - 15/11/2008




Nhớ ngày này

Thời gian này

nhớ

sẽ nhớ

nhớ mãi


p/s : em yêu anh !



Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Ru em giấc nồng




Em bên anh qua 3 mùa rồi đó.Vậy là mình sắp được đặt tên cho cả 4 mùa yêu thương anh nhỉ. Đông không anh lạnh lắm anh biết không.
Nhưng sẽ không nhất thiết anh phải bên em, yêu thương vẫn thật gần.
Em nhận ra mình cũng lãng mạn lắm chứ.
chợt nghe
" Tôi ru em ngủ, một sớm mùa đông
…"
Có anh ru, em sẽ say giấc nồng, bình yên đi qua bốn mùa
rồi mơ, những giấc mơ em kiếm tìm
...lặng lẽ kiếm tìm

anh

thật xa

nhưng thật gần bên em

vậy nghĩa là anh phải em hoài, ru mãi không thôi
lặng lẽ dõi theo trên con đường em đi cả khi thu tàn đông sang
Anh ru em ngủ, ôm trong lòng giấc mộng bình yên đến nhẹ nhàng

Ru em
Ru em ngủ
Để được lang thang trong giấc mơ
Rồi đến khi tỉnh giấc thấy anh bên đời

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008

Entry for December 07, 2008






Sông Hồng


Hàng rong - có 1 Hn như thế

Thẩn thơ buông cần

Mặc thế giới xung quanh - nghịch tí

SHMILY - Laura Jeanne Allen




Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "shmily" ở một bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ
"shmily" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "shmily" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ
"shmily" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không rời khỏi giường được nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. "shmily" được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất. Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.

Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.

Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng
"shmily" có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết "shmily" đơn giản là "See how much I love you".